
Phút giây tỏ tình
Hai năm quen nhau, Long và Nhàn đã trở thành một phần trong cuộc sống của nhau. Những buổi cà phê cuối tuần, những lần cùng đi dạo phố, hay đơn giản là những tin nhắn hỏi han mỗi ngày—mọi thứ đều tự nhiên đến mức chẳng ai nhận ra từ bao giờ, họ đã không thể thiếu nhau.
Một chiều muộn, giữa con đường quen thuộc, Long bất ngờ dừng lại, rút trong túi một nhành hoa nhỏ đưa cho Nhàn, ánh mắt có chút bối rối:
— "Mình quen nhau hai năm rồi… Giờ anh muốn em làm người yêu anh, được không?"
Nhàn nhìn Long, rồi nhìn bông hoa trong tay, bật cười:
— "Vậy trước giờ em là gì của anh?"
Long gãi đầu, lúng túng:
— "Là người đặc biệt… Nhưng anh muốn đặc biệt hơn nữa."
Nhàn im lặng một lúc, rồi nhẹ nhàng nhận lấy bông hoa:
— "Vậy thử xem anh có làm tốt vai trò người yêu không nhé?"
Từ hôm ấy, họ không còn là hai người bạn đơn thuần nữa, mà là hai người đã chọn đi cùng nhau một đoạn đường dài hơn.

Ngày lễ ăn hỏi
Sáng sớm, nhà trai chỉnh tề mang sính lễ sang nhà gái, từng mâm tráp đỏ thắm tượng trưng cho lời hứa trăm năm. Nhàn khoác lên mình tà áo dài đỏ, lòng hồi hộp khi nghe tiếng trống, tiếng cười rộn rã ngoài sân.
Khi cánh cửa mở ra, ánh mắt Long và Nhàn chạm nhau, dịu dàng mà đầy yêu thương. Trước bàn thờ gia tiên, họ trao nhau cặp nhẫn đính ước, chính thức trở thành vợ chồng sắp cưới.
Long nắm tay Nhàn, khẽ nói:
— "Từ nay, em là cô dâu của anh rồi."
Nhàn mỉm cười, hạnh phúc đong đầy trong ánh mắt.